Cánh Cung
The Bow (2005)

Lượt xem: 1 577
GD Star Rating
loading...
Đạo diễn: Ki-duk Kim
Diễn viên: Yeo-reum Han, Si-jeok Seo, Gook-hwan Jeon, Seong-hwang Jeon
Kịch bản: Ki-duk Kim
Năm sản xuất: 2005
Thời gian: 1 h 30 min
Đánh giá: 7.1/10 (theo IMDb)

The Bow (2005)

Giới Thiệu:
Giữa vùng trời biển mênh mông, một chiếc tàu gỗ bỏ neo trên sóng nước dập dềnh. Trên tàu là hai con người, một ông già và một cô gái trẻ làm nghề phục dịch khách lên tàu câu cá. Hàng ngày lão ngư lái xuồng máy vào bờ, đón người có sở thích đi câu ngoài khơi xa. Cô gái ở lại tàu, háo hức chờ đợi những ai đến từ “thế giới đất liền”. Người không biết sẽ nghĩ họ là hai ông cháu, kẻ tường tận xầm xì kể nhau nghe “sự tích trên biển cả”: 10 năm trước, lão già nhặt được con bé 6 tuổi, đem về tàu nuôi khôn lớn đến giờ mà chẳng hề cho cô đặt chân lên bờ một lần. Lão dự định khi cô gái tròn 17 tuổi sẽ tổ chức hôn lễ với nàng…

Câu chuyện tình kỳ lạ này lại được đích danh nhà phù thủy – đạo diễn Kim Ki Duk “yểm bùa phép”, tên tuổi ông đã thành thương hiệu đảm bảo nội dung, chất lượng của “món hàng” không chỉ trong biên giới nước Hàn. Cây cung thể hiện sự cứng rắn đầy vũ dũng, dây đàn là sợi tơ mềm mại vỗ về tâm hồn, cương và nhu, uy lực bảo thủ và giấc mơ bay bổng cùng hiện hữu trong bản chất con người ở nơi sóng gió bất trắc. Vẫn cốt cách cũ, sở trường quen và có đôi nét hao hao bộ phim Isle , song Cánh cung lại thể hiện một tâm thức khác, một chiều sâu khác của linh hồn, một lay động khác hẳn của đạo lý phương Đông lên nội tâm muốn nổi phong ba của phận người trước trào lưu “giải phóng con người” thời hiện đại…

Ai cũng nghĩ cô gái phải được “tháo cũi, xổ lồng” thoát khỏi bàn tay bẩn thỉu của lão già hủ bại đang lăm le ngày bẻ hoa, cấu nhụy. Ai cũng mong cô xứng đôi với người trai đồng trang lứa mà thật lòng cô đã yêu thương, nguyện trao thân gửi phận. Không khán giả nào đồng tình hành vi của lão ngư muốn cưới cô bé kém mình đến 4 lần tuổi, cũng như nghi ngờ việc cô rũ bỏ lão nhân theo tiếng gọi của tình yêu tuổi trẻ. Nếu bộ phim phát triển theo hướng “tâm lý chung” ấy và chỉ có thế thì nó cũng tầm thường như bao phim khác, rồi chẳng lâu đâu người ta sẽ quên tiệt sự tồn tại của nó trên đời. Thật bất ngờ khi nhà làm phim mở ra cho người xem một hướng nhìn mới, rất gần gũi với nhân bản con người đang sống, tồn tại ở phương Đông. Phải thế chứ, cuộc đời có vay có trả, dù sao chăng nữa đừng quên công lao 10 năm dưỡng dục của người ta, cái ân tình ấy, cái nghĩa nhân ấy nó nặng như mỏ neo níu giữ con tàu và sâu như biển đấy. Đừng làm kẻ phụ nghĩa quên tình khi làm người trong cõi đời này. Và chỉ cần thế thôi, da thịt mơ hồ, tiết trinh hư ảo đủ ấm lòng kẻ còm cõi bao năm nuôi giấc mộng tình đời làm lẽ sống. Nét đặc sắc của câu chuyện gút ở chỗ này. Ơn nghĩa đáp đền mà chẳng còn gì nguyên vẹn cũng chẳng có gì hư hao, tất cả chỉ trói gọn trong hai chữ “tâm linh”, nó làm thay nghĩa vụ thân xác. Một linh hồn sang bến vĩnh hằng, một bóng chim vỗ cánh hướng nắng trời tươi sáng… dòng chảy thiên lý đẩy phận người về nơi họ cần đến.


Chọn phiên bản và click vào liên kết bên dưới để tải về