Diệp Lâm Anh: ‘Bao năm cố gắng không bằng nude với… trăn’

Lượt xem: 185
GD Star Rating
loading...

Dù người đẹp chia sẻ sợ khoe thân như Can Lộ Lộ, nhưng cuối cùng cô cũng tự lộ thân và cảm thán: “Làm người tử tế… khó thật, chẳng ai cho mình tử tế”. 

>> Shot ảnh gợi cảm của Diệp Lâm Anh bán nude với rắn

>> “Bản sao” mới toanh của Can Lộ Lộ khoe ảnh nude

>> “Người đẹp nude” Mai Hải Anh tiếp tục gây sốt với thời trang “kiệm vải”

Can Lộ Lộ thì sợ quá!
 
- Xin lỗi nếu so sánh đường đột, nhưng khuôn mặt của chị có nét đẹp của diễn viên phim cấp 3 Đài Loan Từ Chí Kỳ, sao chị không tham gia điện ảnh?
 
- Tôi thấy mình chưa có duyên với phim ảnh vì thử vai bao nhiêu phim vẫn không được. Không biết vì tôi diễn xuất chưa ổn hay vì khuôn mặt.
 
- Thế nên chị cũng đang làm “phép thử” như cô Can Lộ Lộ?
 
- Can Lộ Lộ thì sợ quá! Cô ấy cứ mặc những bộ đồ như đóng phim cấp 3 ở chỗ đông người. Còn tôi chụp hình còn ngại trước nhiếp ảnh gia nên ít nhiều tôi còn hơi cổ hủ. Tôi sợ sexy như cô Can lắm!
 
Hình ảnh gây sốc của Diệp Lâm Anh
 
- Chị không nghĩ rằng người đẹp thì có quyền sao?
 
- Đẹp chỉ nên truyền tải hình ảnh bằng nghệ thuật, không thể như cô Can, dù sao truyền thống Việt Nam không chấp nhận cái đó (cười).
 
- Nghệ thuật tức là chụp ảnh nude với… con trăn đúng không?
 
- Vì tôi thích! Tôi muốn làm những gì quái lạ như thế. Nếu không có con trăn, tôi chẳng chịu chụp. Trước đây, tôi từng muốn chụp bộ hình bikini lấy ý tưởng từ nữ thần rắn, không đơn thuần chỉ là mặc quần lưới quấn con trăn.
 
Chúng tôi muốn mua rắn để chụp nhưng nọc rắn độc lắm, nhỡ chẳng may thì… (cười). Bạn trai tôi có hỏi mua trăn, trăn rất đắt mà không được thuần chủng. Phương án cuối cùng là thuê con trăn từ rạp xiếc với giá gần 4 triệu đồng trong 2 tiếng đồng hồ để chụp.
 
- Kể ra “độ liều” của chị cũng cao?
 
- Ban đầu tôi sợ nên hét ầm lên, người huấn luyện trăn bảo cứ chạm vào làm quen với nó trước. Nhìn nó bóng lưỡng, nhầy nhụa nhưng sờ thử lại cứng đơ, tôi sợ quá nên mất đến nửa tiếng không dám động vào. Khi tôi đã quen dần mới dám đặt nó lên người. Con trăn khá nặng, cũng may trước đây tôi là huấn luyện viên thể dục thẩm mỹ, lại từng học võ và cascadeur nên… vác nó cũng không bị ngộp. Tôi chụp nude nên trong studio chỉ có tôi và nhiếp ảnh gia nên tôi cũng sợ “bạn diễn” giở chứng mà không có người huấn luyện là tiêu. Cuối cùng, tôi cũng không… chết (cười), buổi chụp khá thành công.
 
 
Húp… mì gói ở Sài Gòn
 
- Tung bộ ảnh nude với trăn xong chị lại về Hà Nội để sống, có vẻ con đường nghệ thuật trong đất Sài Gòn không thuận lợi với chị?
 
- Tôi mới ra Hà Nội ăn Tết cùng gia đình từ đầu năm nay, 3 năm qua vẫn làm việc trong Sài Gòn. Năm 2009, tôi đầu quân độc quyền cho nhạc sĩ Huỳnh Nhật Tân (người Mỹ gốc Việt) với mức lương 4 triệu đồng/tháng. Khi ấy, tôi chỉ quanh quẩn ở nhà thu âm và tập nhảy. Anh hứa tháng 3/2010 giúp tôi phát hành album nhưng đến tháng 12 vẫn im hơi lặng tiếng. May mắn tôi tham gia cuộc thi Vietnam’s Next Top Model 2010 cho đỡ nhàm chán. Sau đó, tôi gửi email hỏi thẳng anh: “Anh có làm album cho em hay không nói cho em biết, còn không thì thôi”. Anh ấy giận luôn cho đến giờ, chúng tôi vẫn chưa nói chuyện lại với nhau.
 
 
Cô gặp nhiều khó khăn khi Nam tiến
 
- Thu nhập được 4 triệu đồng/tháng và không được đi diễn vậy chị sống thế nào ở đất Sài Gòn?
 
- Đó là lý do tôi ăn mỳ tôm suốt (cười). Ăn nhiều khi thành quen và thích luôn. Năm đầu tiên tôi còn không được về quê ăn Tết với mẹ vì không có tiền. Nhiều lần ngồi húp bát nước mỳ mà nước mắt lại rơi lõm bõm xuống bát.
 
Tôi vừa nhớ mẹ, lại vừa tủi thân vì ở công ty người ta chỉ quan tâm giờ giấc thu âm, không bận tâm tôi ăn uống gì, sống tốt hay không, sút cân vì thiếu ăn thế nào… Đến tiền nhà 5 triệu đồng/tháng ở ghép, tôi cũng phải vất vả xoay mới đủ đóng.
 
Hôm vừa rồi, diễn chung chương trình với ca sĩ Anh Khang ở khách sạn Melia, anh ấy hỏi tôi: “Cậu có nhớ giờ này 3 năm trước, chúng ta làm gì không?”. Tôi trả lời: “3 năm trước chúng ta đang ngồi húp mỳ tôm”. Khi ấy, tôi và anh là bạn thân sống cùng dãy nhà thuê.
 
- Vì sao chị chịu được cảnh thiếu thốn như vậy?
 
- Tôi phải tự lo cuộc sống riêng. Tôi đã bán chiếc xe LX mình tiết kiệm được để mang tiền vào Sài Gòn lập nghiệp. Trong một năm tôi tiêu hết số tiền đó. Anh Tân về Mỹ, tôi bị bỏ rơi nhưng may mắn tôi gần chết lại có người cứu.
 
- Đây là ánh sáng ở cuối đường hầm của chị sao?
 
- Lúc tôi tham gia Vietnam’s Next Top Model, ông Randy, giám đốc một trung tâm thể dục, có xem tôi trình diễn nên rất thích. Ông giới thiệu tôi qua trung tâm của ông làm huấn luyện viên môn Aerobic. Anh Tùng Leo giới thiệu tôi làm ở YanTV. Tiền tôi kiếm vừa đủ sống. Sau này, tôi ngưng tất cả việc đó để tập trung đi hát. Có lẽ thời cơ của tôi chưa chín muồi để thành công rực rỡ nhưng khán giả thích mình, coi như cũng may mắn. Tôi hát được, vũ đạo tốt, ngoại hình cũng được nên có nhiều lời mời show.
 
- Khi ấy, mức cát-xê của chị “bèo” quá không?
 
- Lần đầu tiên đi hát, người ta không trả tiền. Vài lần sau đó, cát-xê chừng 2 triệu đồng cho một buổi tối hát 3-4 bài. Thấy vậy tôi nhận show suốt một tuần. Có tiền, tôi lại đầu tư hơn 10 triệu đồng để mua sáng tác mới, không thích hát nhạc cũ vì muốn xây dựng hình ảnh tốt. Bây giờ tôi thấy hoang mang lắm!
 
Bằng ấy thời gian cố gắng làm tốt mọi việc cuối cùng lại chẳng nổi tiếng bằng vài tấm hình chụp nude với… trăn. Đúng là làm người tử tế khó thật, chẳng ai cho mình tử tế. Có lẽ tôi đã tính nước đi sai.
 
- Bây giờ người mới vào showbiz Việt muốn nổi tiếng rất dễ, họ chỉ cần khoe thân, “lộ hàng” một chút là nổi. Chị đâu có tính sai?
 
- Lập nghiệp ở Sài Gòn 3 năm, tôi phát hiện mình mất đi cá tính và chất nghệ sĩ. Bây giờ, mọi người đều theo phong cách sang chảnh: túi mấy trăm triệu, đầm hiệu, phụ kiện nhiều tiền. Tôi không theo kịp trào lưu nên bị lu mờ.
 
Mới đây về Hà Nội đi diễn, tôi mặc quần thụng với áo crop top hở rốn và đeo dây phụ kiện lỉnh kỉnh cộng thêm mắt kính đính đá, trông cũng sexy và nổi bật. Tôi cảm thấy đấy mới là mình. Ngành giải trí ở phía Bắc còn khá nghiệp dư, không công nghiệp hóa như trong Sài Gòn nhưng chính cái công nghiệp đó tạo nên những bản sao rập khuôn, làm mất hết chất riêng. Có lẽ, tôi sẽ bắt tay vào việc thay đổi phong cách, quậy và nghịch một chút, không đồ bó sát, sexy, môi son đỏ như nhiều ca sĩ khác (cười).
 
Phong cách thời trang cá tính của Diệp Lâm Anh
 
Không muốn vất vả như mẹ
 
- Chị có được gia đình ủng hộ khi chụp ảnh nude không?
 
- Gia đình tôi rất yêu thương nhau và tôn trọng quyền tự do cá nhân. Không ai cấm tôi hoạt động nghệ thuật nhưng trong nhà còn có các em nhỏ, tôi lại là người gương mẫu nhất để bọn trẻ học tập nên tôi cũng băn khoăn. Bố mẹ tôi không còn ở với nhau lâu rồi. Bố có gia đình riêng từ hồi tôi mới 3 tuổi. Mẹ ở vậy chăm sóc tôi và bà ngoại.
 
- Nhiều đứa trẻ rơi vào trạng thái trầm cảm khi bố mẹ chia tay, chị thì sao?
 
- Tôi ngoại lệ, không mảy may nhớ là mình đã đau khổ. Tuổi thơ của tôi trải qua trong tiếng cười vui suốt ngày với bọn trẻ trong xóm. Mẹ còn thừa nhận, tôi là đứa trẻ dễ nuôi nhất, ném đâu cũng sống được, chỉ cần để đồ ăn ở nhà là tự mò ra ăn, tự tắm rửa và chăm sóc bản thân. Tôi cũng không gặp vấn đề gì về tâm lý để phải hỏi ý kiến bố mẹ.
 
Lớn lên, tôi theo học Aerobic trong 6 năm, chuyển qua hip hop 7 năm kế tiếp. Cứ hết giờ học trên lớp lại về nhà ăn cơm rồi tập nhảy, đi thi, chẳng còn thời gian rảnh rỗi để buồn. Nhiều đứa bạn có hoàn cảnh như tôi rất hận bố hoặc mẹ nhưng tôi chẳng hận ai mà thương cả hai người. Tôi nghĩ nếu không còn yêu, không ở với nhau được nữa thì thôi, đừng làm khổ cả hai cũng như đừng vì tôi, hãy chia tay để có hạnh phúc riêng.
 
- Cuộc sống của mẹ con chị có vất vả hơn khi bố ra đi không?
 
- Mẹ tôi ở với ông bà ngoại, làm nhiều nghề để sinh sống. Hồi mang bầu tôi, mẹ bán trái cây, sau khi chia tay bố chuyển qua may vá, còn mấy năm nay bán cà phê. Mẹ cũng ít kể về chuyện nuôi tôi một mình vất vả thế nào, dù bố tôi chưa làm tròn trách nhiệm nhưng bên họ nhà nội luôn quan tâm và giúp đỡ hai mẹ con.
 
Tôi thấy mẹ sống một mình, nhiều khi tôi buồn và khóc nhiều lắm nhưng luôn tỏ ra vui vẻ trước mặt mẹ. Dần dà khi lớn lên, tôi hình thành cá tính sôi nổi, hoạt bát để mẹ yên lòng. Mẹ cứ nghĩ tôi rất mạnh mẽ dù thật ra tôi còn yếu đuối hơn nhiều đứa con gái bình thường.
 
Lúc nhỏ, thấy trẻ con trong khu phố được bố cho tiền tiêu vặt, còn tôi, mẹ cho bao nhiêu biết chừng đó, không ngửa tay xin bố một đồng. Ngày sinh nhật tôi, có năm bố nhớ, có năm quên, tôi không giận mà thông cảm. Tôi nghĩ có thể kiếp trước mình làm gì không tốt nên kiếp này phải chịu.
 
Diệp Lâm Anh cho biết, cô thực hiện bộ ảnh nude với rắn muốn gửi thông điệp
kêu gọi mọi người bảo vệ rừng và động vật quý hiếm
 
- Chị có cảm thấy thiệt thòi hơn các bạn đồng trang lứa?
 
- Người ta ăn một ngày 3 bữa, nhà tôi cũng vậy. Tuy vất vả nhưng mẹ cố gắng không để tôi thiếu thốn, xoay sở thế nào cũng phải lo cho con gái có được buổi tiệc sinh nhật. Các bạn trong xóm có đầy đủ bố mẹ nhưng không ai có sinh nhật linh đình như tôi, được đến 8 cái bánh ga tô, không thiếu thứ gì. Vì lẽ đó tôi không dám đòi hỏi nhiều, chỉ biết ngoan ngoãn để làm mẹ vui và an tâm. Nếu mẹ buồn, tôi cũng phải cười vì tôi buồn nữa bà thê thảm tới mức nào.
 
- Sao chị không khích lệ mẹ đi thêm bước nữa cho có người bầu bạn khi tuổi già?
 
- Tôi bảo mẹ đi lấy chồng từ khi tôi mới học cấp 2. Tôi nói: “Mẹ phải lấy chồng chứ, sau này lớn con cũng lấy chồng, rồi mẹ ở với ai?”. Mẹ trả lời: “Không, mẹ ở vậy nuôi con”. Tôi cũng không bao giờ chia sẻ việc mẹ buồn khổ thế nào với bố. Mỗi người đều có cuộc sống riêng. Tôi ủng hộ cuộc hôn nhân của bố, phải thế bố mới hạnh phúc được, nếu cứ loanh quanh với tôi chắc sẽ rất mệt mỏi.
 
- Chị có hỏi vì sao bố rời bỏ mẹ?
 
- Tôi hỏi để làm gì? Tôi không muốn biết, mọi chuyện đã qua rồi.
 
- Nhìn vào bố, chị có băn khoăn về người đàn ông trong tương lai của mình?
 
- Tôi chỉ mong khi cưới nhau đừng bao giờ đổ vỡ. Khi yêu, tôi chỉ xét người đó có đạo đức không, đối tốt với tôi không và đừng có những tính xấu cơ bản của đàn ông như cờ bạc, gái gú… là đủ.
 
- Cuộc hôn nhân tan vỡ của bố mẹ có ảnh hưởng đến suy nghĩ trong tình yêu và hôn nhân của chị không?
 
- Tôi luôn kể cho bạn trai biết chuyện gia đình bởi anh phải biết và thông cảm cho hoàn cảnh của nhau mới gọi là tình yêu. Tôi cũng thận trọng hơn vì không muốn giống mẹ. Mẹ khổ lắm! Sinh tôi lúc 20 tuổi, coi như bà không có tuổi trẻ. Lẽ ra ở tuổi đó, mẹ phải được đi đây đi đó, tận hưởng cuộc sống, đằng này chỉ loanh quanh với tôi và hàng hoa quả kiếm tiền nuôi con. Tôi không muốn vất vả như mẹ nên sẽ không lập gia đình sớm, chắc đợi đến 29, 30 tuổi.
 
 
Nghe chửi bậy để biết đây là… Hà Nội
 
- Tuổi trẻ của chị có bao giờ… “đập đá” (sa ngã nghiện ngập) chưa?
 
- Tôi nhảy rất sung và khỏe nên một lần có người hỏi: “Chắc em phải cắn thuốc lắc nhiều lắm?”. Tôi cười đáp: “Khi chơi thể thao, bắt buộc phải cai chất kích thích và rượu vì dùng chúng sẽ bị phá cơ”. Bây giờ, tôi vẫn chơi thể thao làm sao vướng vào những thứ đó được, ngay đến thử cũng chưa từng.
 
- Vì sao bạn bè trong giới của chị dùng khá nhiều còn chị nói không?
 
- Họ chơi để giải quyết vướng mắc gì đó. Tôi không hiểu sao họ cứ sa đà vào những thứ làm bản thân già và xấu đi. Tôi nghĩ đơn giản, mình tốn công sức học hành, lao động, đọc sách, đi spa chăm sóc sắc đẹp… cuối cùng chỉ vì một viên thuốc lắc mà những thứ kia đổ sông đổ bể hết.
 
- Bây giờ chị đang chơi môn thể thao gì?
 
- Tôi vẫn tự tập vũ đạo ở Hà Nội, còn khi vào Sài Gòn tôi tập cùng vũ đoàn Bước Nhảy. Ở Hà Nội, tôi còn thích đạp xe dạo phố, đạp thật chậm, thậm chí chỉ để nghe người ta… chửi bậy mình cũng biết: “A! Đây là Hà Nội”. Thỉnh thoảng, tôi ngồi uống nước nghe các bạn trẻ nói về những chuyện thời thượng, phần lớn là về “đánh bóng” (cá độ bóng đá). Thanh niên bây giờ hỏng hơi nhiều!
 
(Theo Mốt & cuộc sống)

scroll back to top

Thẻ: